Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Tản mạn một ngày thu!

Cuộc sống sẽ ra sao nếu không có âm nhạc, mỗi khi buồn hay vui mình đều nghe nhạc. Mình vẫn nhớ hồi còn là sinh viên anh trai mình mua được một cái đầu đĩa CD, chỉ là CD thôi mà sao yêu nó thế chứ, tối đến trước khi đi ngủ mình thường nghe Saxophone hoặc ghi ta cổ điển và chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Rồi mình lấy chồng, những thiên thần bé nhỏ chào đời, gu âm nhạc cũng thay đổi, nào là Xuân mai, Xuân nghi...nào là "cháu yêu bà" "mẹ yêu không nào" "con cò bé bé"...Tự nhiên mình thuộc mấy chục bài hát thiếu nhi...hehehe...Cái này gọi là hoàn cảnh thay đổi thì ta thay đổi...

Hôm nay mình thấy nhớ quay quắt cái thời sinh viên thế và mình thèm được chìm vào giấc ngủ trong tiếng kèn saxophone da diết ấy...

Mùa thu cứ làm ta mãi hoài cổ về những ngày xa xưa ấy, về tuổi thơ chạy nhảy trên đồng cỏ, về tuổi thơ những đêm sáng trăng cả làng ra sông gánh nước và tắm giặt, về những ngày hè được bố mẹ cho đi chăn trâu trong rừng cả ngày đến lúc về môi đứa nào cũng tím lịm vì tranh nhau ăn những quả sim chín mọng. Hồi ấy cả làng rủ nhau đi thả trâu trong rừng, đi cả ngày nên phải đem theo cơm nắm, khát thì uống nước suối, rồi lũ trẻ chăn trâu nghịch ngợm như ma quỷ ấy - đào trộm củ đậu,đào trộm sắn rồi vùi trong đống than hồng đến lúc sắn thơm lừng, bở tung ra thì tranh nhau ăn, đấy tuổi thơ của mình đấy, có ai ghen tị không nào!!!

suongque

Mình vẫn nhớ, những năm tuổi thơ của mình, cả làng thiếu đói, thậm chí cả nước đói ấy chứ, quê mình còn trồng được ngô khoai sắn, nên ngô khoai sắn ăn cả năm, ăn nhiều ngán lắm nên chả thấy nó ngon gì cả...bây giờ nhiều lúc thấy thèm quay quắt những món đồng quê ấy, củ khoai vùi trong bếp than hồng, vỏ cháy mùi mật khoai thơm lừng..thơm lắm...

Quê mình đẹp lắm, có sông có núi, có đồng lúa xanh rì, bãi ngô non xanh, ngày xưa còn có rừng nữa nhưng giờ không còn...ở quê mình trẻ chăn trâu không đứa nào là không bết bơi cả. Sông mã mùa nước lặng thì trong veo lững lững lờ, bãi tắm sông là một bãi cát sỏi trải dài...mùa nước lũ thì con sông ngầu lên dữ dội, ngày ấy nước lũ về là nhà nào cũng ra sông vớt củi dùng cả năm nên hầu như mọi nhà nấu bếp củi chứ không phải đun bằng dạ như nhiều nơi khác ở đồng bằng bắc bộ...củi khô cháy lâu và đượm lắm...

Quê mình còn có triền đê xanh mát, mỗi tối đám thanh niên nam nữ trong làng ra đây hẹn hò, cũng không biết có bao nhiêu đôi vợ chồng đã nên duyên nhờ triền đê ấy nữa!!

1312341393_mualuachin

Ngày mùa ở quê xưa thì vất vả lắm chứ không nhàn như bây giờ. Mùa gặt là mùa vất vả nhất, gặt rồi đon từng đon lúa bằng nắm tay, gánh lên xe trở về nhà rồi đạp guồng tuốt từng đon lúa, phơi lúa phơi rơm, rồi mùi rơm, mùi lúa mới quện vào không khí đặc quánh thơm nồng...

nuibavi-binhan

Mùa cấy tháng 6 cả làng phải đi từ 4-5 giờ sáng đến tầm 7-8 giờ thì nóng không chịu nổi nữa. Mẹ vẫn kể hồi bé chị gái mình cũng đi cấy theo mẹ, vì đi sớm quá nên chị nằm ở trên bờ đánh một giấc dài thì trời mới sáng.

Không biết có phải vì vất vả quá mà giờ mẹ nhiều bệnh và yếu lắm. Thương mẹ vất vả nuôi 4 con ăn học nên người. Cầu mong mẹ bớt bệnh và khỏe mạnh lên để sống bên đàn con cháu - gia tài cuối đời của bố mẹ nhỉ. Gia tài cũng kha khá đấy chứ, giờ ông bà đã có 7 đứa cháu nội ngoại - 4 trai 3 gái, nếu tập trung lại hết thì cũng vài mâm đấy ông bà nhỉ.

Lâu lắm rồi không về thăm quê mình, giờ cũng nhiều thay đổi rồi nhỉ. Lấy chồng xa quê và bố mẹ cũng ở ngoài HN nên cũng ít lý do để về quê. Các cháu cũng chưa được một lần thăm quê ngoại, có lẽ tết này Bống và Leo sẽ được tận mắt thấy sông, thấy núi, thấy cánh đồng bát ngát, thấy bãi ngô xanh rì nơi nuôi nấng tuổi thơ của mẹ các con nhỉ!! hẹn một ngày Vĩnh Lộc nhé!

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Cô Tấm

200874_420488068014599_1543875323_o


Bức ảnh này ai cũng bảo Bống giống cô Tấm! Thực sự thì nàng đúng là cô Tấm đấy!


Ngoài việc uống sữa ra thì mẹ nhàn rồi nhé, Bống đã giúp mẹ được ối việc hí hí...Bà nội về quê, thế là nhà mình tự chiến đấu với nhau: Sáng bồng bế, đưa nhau đi học đi làm, chiều về mẹ đón 2 chị em và nấu cơm. Để được rảnh rang nấu nướng mà không bị đeo bám, ỉ ôi thì mẹ vứt cho Leo cái chổi lau nhà – mẹ cắt được một cái đuôi. Và để Bống không xem ti vi thì mẹ rút quần áo vào cho chị gấp, chị gấp đẹp và khéo lắm nhé, biết chia riêng quần áo của từng người rồi cho vào đúng ngăn quy định, móc thì được chị xếp và treo gọn gàng. Khi chị xong việc, chị ra giành việc lau nhà của em Leo làm em khóc ầm lên: “Em lau không sạch đâu, để chị lau cho, chỉ có chị lau mới sạch được..” mồn nói tay làm trong khi em không chịu nhường công việc mẹ đã giao lại cho chị, thế là mẹ phải làm quan tòa…Sau khi ăn cơm xong, mẹ rửa bát thì 2 chị em cũng bắc ghế; chị thì tráng bát hộ mẹ, còn Leo thì giúp mẹ ….nghịch nước ạ…Cũng không có gì để nói cho đến giờ đi ngủ, mẹ khen 2 chị em ngoan thì Bống bảo: “Hôm nay con ngoan, con biết giúp mẹ việc nhà, con lau nhà, rửa bát, gập quần áo..mẹ hôm nay thì nhàn rồi nhờ, chỉ có con vất vả thôi nhờ” há há
, vất vả quá cả nhà nhỉ…Chưa hết đâu vì nàng í bảo là “hôm nay thì con chăm thế nhưng con không biết ngày mai thế nào đâu ạ” ngất chưa

Bình thường có bà, khi 3 mẹ con vừa về, bà bế luôn lấy Leo và cho đi ăn dạo, mẹ không thích như thế nhưng cũng chẳng biết làm thế nào, vì đến mẹ cũng chịu ko cho ăn được. Thế mà bây giờ khi mân cơm được bê ra là tranh nhau xúc cơm cho vào bát rồi tự xúc ăn cho đến 2/3 bát mẹ mới phải đút…Mẹ tự nhủ: ông trời thương mẹ, hay là do các con biết thương mẹ, mà cũng có thể là do bị mẹ bắt phải lao động vất vả quá nên đói hí hí...(đến đây mẹ cháu phải xin phép trộm vía cái vì việc ăn uống của 2 bạn này vất vả khủng khiếp). Kể đến chuyện cho ăn thì có lẽ bố là vô đối, bố cho ăn khéo lắm, cứ dụ làm cá mập, cá sấu rồi cho chúng ăn mồi…2 đứa hào hứng ăn lắm í…cơ mà cũng chỉ là hú họa vài lần, lý do thì ai cũng biết: làm về muộn, tiếp khách…

Còn chuyện học của chị Bống thì dài kỳ lắm, mẹ thấy chị rất tiến bộ trong học hành, cũng đôi khi có sao nhãng thì mẹ cũng thông cảm thôi, chị mới bắt đầu đi học được có hơn 2 tháng mà được như thế là bố mẹ mừng lắm rồi. Chẳng ai như mẹ, chỉ mong con có ít bài tập thôi, làm nhanh xong rồi chơi. Cô giáo thì luôn mồn bảo, về nhà các mẹ phải luyện thêm cho con, con viết xấu lắm, yếu lắm…(mà gặp ai cô cũng bảo thế nên hồi đầu mẹ còn ngại chứ bây giờ mẹ chỉ uh hữ cho qua chuyện thôi). Ai đời, mới vào học đã bắt con đọc thông viết đẹp. Hồi bé mẹ mìn học lớp một chả biết cái chi chi, lớn lên vẫn học tốt, có bạn lớp 1 học giỏi, lớn lên lại học rốt đấy thôi...Tinh thần AQ của mẹ hơi bị cao há há….

Bống giờ hay tâm sự với mẹ, trước khi đi ngủ chị đề nghị “chúng mình tâm sự với nhau đi, tâm sự xong rồi cùng nhắm mắt ngủ” chủ yếu là chị kể chuyện trường lớp, lúc cô giáo ra khỏi lớp thì cả lớp ồn ào náo nhiệt, cô vào gõ thước xuống bàn thế là im bặt, rồi thì được cô khen mấy lần, đánh mấy lần…rồi đến chuyện bạn tự kỉ như thế nào, bạn tăng động ra sao…túm lại là đủ thứ chuyện ở lớp, mà câu chuyện cứ kéo dài mãi, mẹ còn muốn nghe lắm nhưng vẫn phải chốt hạ để mai kể vì còn phải đi ngủ! Nghiện các bạn í mất rồi, hơn cả hê rô in rồi he he…

Còn đây là ảnh chị tham gia đội văn nghệ của Văn phòng luật sư Doanh Thương do mẹ Hà Mun Nghé là đạo diễn kiêm MC...


133461_420488374681235_161734149_o

Đi học lớp 1 mạnh dạn hơn nhiều nên mới tham gia đấy cô Hà ạ, tuy vẫn còn đôi chút e lệ nhưng trong lòng thì thik mê tơi con rơi biết bơi hi hi...

240527_420488488014557_1699310223_o

621659_420488261347913_442882557_o

Cảm ơn cô Hà nhiều nhiều nha! Chúc Văn phòng luật sư Doanh Thương chuyển về địa chỉ mới thì làm ăn phát đạt gấp nhiều lần!!
(8/10/2012)

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Khi tôi 30 - 21/10/2010

Xưa các cụ có câu "Trai 30 tuổi còn xoan, gái 30 tuổi đã toan về già", thế mà mình đã 30 rùi đấy, hic hic..Trong suy nghĩ thì mình vẫn còn trẻ trung lắm. Tuy nhiên, đây cũng là dấu mốc quan trọng của một đời người.



Thực ra sinh nhật của mình cũng không khác ngày thường là bao. Sinh nhật thì đã tổ chức cùng anh em trong Công ty rồi, còn ở nhà thì cũng không làm gì (hầu hết là như thế từ khi mình lấy chồng). Mình không có nhiều bạn cho lắm, chỉ có mấy đứa bạn thân hồi cấp 3, cứ đến ngày này hàng năm lại rủ nhau buổi trưa đi ăn uống, buôn dưa lê một lúc.

Năm nay mình nhận được nhiều lời chúc mừng của bạn bè, người thân qua điện thoại và internet. Cảm ơn tất cả mọi người đã dành cho mình tình cảm và những lời chúc tốt đẹp.

Điều bất ngờ và hạnh phúc nhất là lời chúc của con gái ngoan "Con chúc mẹ SN vui vẻ, chúc mẹ luôn mạnh khỏe, trẻ trung và xinh đẹp"

Anh xã cũng làm mình hạnh phúc đến cảm động khi đi làm về không quên tặng mình một bó hoa Lan Tường thật đẹp. Dạo này việc đầu tư của anh không được tốt nên tâm trạng anh cũng không vui. Đừng buồn anh nhé, em và 2 con luôn yêu thương và cần anh nhiều.



30 tuổi mình hạnh phúc vì có một gia đình để yêu thương.



Con gái điệu đà, thích múa hát



Chị Bống yêu mẹ nhất à, hồi học lớp 3 tuổi thì mẹ đưa đón bạn ấy đi học, nhưng lớp 4 tuổi mẹ sinh em Leo, rồi mẹ đi làm chỗ mới nên chỉ đưa bạn ấy đi học chứ không đón bạn ấy được. Một hôm được về sớm mẹ đến đón, bạn ấy như bắt được vàng hét toáng lên một cách phấn khích: mẹ ơi mẹ ơi, con yêu mẹ, hôm nay mẹ đón con, con sướng quá...bạn ấy nói liên mồm làm cô giáo cũng phì cười, bạn ấy còn đòi mẹ đón bạn ấy nữa, đón nhiều lần nhưng mà mẹ không thực hiện được, mẹ còn phải đi làm mà..






Những mùa yêu thương

Thời gian cứ mãi trôi đi, bốn mùa xuân hạ thu đông, ta may mắn được sống ở nơi mà có thể cảm nhận được rõ nhất những chuyển biến của thời gian.

 Lúc này đang là đầu hạ, cái nắng đầu mùa oi ả hơn bất cứ lúc nào. Mỗi khi chuyển mùa, lòng ta lại thấy bâng khuâng một điều gì đó, da diết một cái gì đó thật khó hiểu. Như lúc này đây, những kỉ niệm cứ ùa về trong ta, những kỉ niệm về một thời tuổi thơ đầy nắng gió và tự nhiên ta thèm được trở lại ngày xưa, trở về con sông nơi ta đã tắm mát những trưa hè, thèm được cùnng lũ trẻ chăn trâu thả diều vào mỗi chiều gió lên..Ôi kỉ niệm...

Những kỉ niệm chưa nói thành lời...
 
(Lần đầu viết blog ngày 10/5/2010)

Chàng 2 tuổi rồi - 23/2/2012

IMG_2091

Thế là mình đã được 2 tuổi rồi đấy nhé, trong suy nghĩ và hành động thì mình đã trưởng thành lên nhiều lắm, tuy nhiên về mặt hình thức thì ai cũng bảo trông cái mặt mình non non, với lại mình cũng hơi nhùn một chút. Nhùn 1 là do gene của ông nội 2 là lười uống sữa hì hì... mà mình thấy sữa chả ngon tẹo nào, hôm nào mẹ mình cũng bắt mình uống cái thứ sữa ngọt ngọt ấy, bắt đầu là dụ dỗ rồi đến quát mắng thậm chí dọa đuổi ra khỏi nhà nữa mặc cho mình nói luôn mồn là Con không thik đâu, con chán rồi…mình đã biết bẩy tỏ chính kiến của mình rồi thế mà mẹ mìn chả chịu hiểu và thông cảm cho mình gì cả, tức ơi là tức ấy các bạn ạ…Tại sao người lớn thì được làm theo í mình còn chúng mình thì ko nhỉ…mình chỉ thik ăn bim bim cay và mì tôm cay thôi.

Mình 2 tuổi có nghĩa là mình đã đi học được gần 5 tháng rồi đấy nhé, từ khi đi học mình ngoan hơn rất là nhiều (trộm vía cái), học được rất nhiều điều từ trường lớp nhá, chả thế mà đếm vèo vèo từ 1 đến 10, tớ mê các trò chơi ở trường lắm, tớ chơi thành thạo và xoành điều sau vài lần tập rượt, đến nỗi khi giao nhiệm vụ mới cho ông ngoại đón mình, ông cứ há hốc mồm ra sung sướng mà nhìn thằng cháu yêu quý của ông trình diễn. Tớ còn hát được nhiều bài hát lắm nhé và đây những câu hát quen thuộc: quả bóng tròn, quả bóng xin xin, suốt..dong chơi nên các bạn cười chê êeeeeeee, một đoàn tàu nhỏ í xí..., búp bê bằng bông biết bay bay bay…biết bắt biết bò biết bơi…(hát rõ lời) rất thik xem chương trình đồ rê mí, xem bóng đá bóng mà vào gôn mình cũng hét ầm lên sút.. vào.. kể cả là chú cầu thủ đánh đầu vào gôn ná

Ngoài ra còn nhận biết được nhiều điều từ thế giới xung quanh, trên đường đi học mình cũng biết được ối thứ, ngoài máy xúc, cần cẩu, xe bus, xe tải mình còn biết cả xe chở rác nữa, xe đổ bê tông, biết cả cây xăng, mình cứ thấy cái gì là mình hét lên thật to để mọi người biết là bé như thế nhưng ta biết hết đấy nghe chưa …cái gì mà là lạ là mình phát rồ lên í, trông mình thật là phấn khích… 

2 tuổi mình biết chăm sóc mẹ mìn đấy, nếu mẹ bảo mẹ đau đầu, mình sẽ xoa đầu cho mẹ, mẹ la đau lưng mình đấm lưng cho mẹ…lúc mẹ buồn mình cũng biết nên những lúc đấy mình rất ngoan, mình thik mẹ vui hơn…mình còn biết đi tất cho mẹ nữa…Đặc biệt mình thik mẹ mặc đồ ở nhà hơn, ko thik mẹ mặc đẹp vì nếu thế mẹ sẽ đi mất hic hic…thế nên mình thường xuyên lấy quần áo ở nhà cho mẹ mặc, về đến nhà là mình nhắc Mẹ cởi áo mầu đen ra (áo khoác đen).

Yêu là vậy nhưng nếu ko vừa í mình thì mình cũng thẳng thừng mà quát mẹ rằng: Mẹ đi đi (hoặc mẹ đi làm đi), con không thích mẹ đâu, chắc là mẹ mìn cũng đau lòng lắm
 
Nếu ai đến đón mình ở trường học về thế nào cũng được tớ nịnh đầm: Mẹ đón Trí trường học vui vui, bố đón Trí trường học vui vui, dì Tuyết đón Trí trường học vui vui dù rằng Bố hy hữu lắm mới đón được 1 lần, ko những thế mình còn nịnh đầm mẹ thế này nữa cơ: Đi học về chào mẹ…Có hôm mẹ hỏi mình bố đâu rồi chị Bống đâu rồi mình biết thừa là nên mình hay nói Bố đi làm rồi, chị Bống đi học rồi có hôm thì trả lời mẹ rõ ràng rành mạch: Bố, chị Bống đi trước rồi. Mình là em chị Bống nên tinh thần giữ của của mình vô đối, mẹ mà đến đón là mình nhanh chóng lấy balo và giầy thật nhanh, lôi cái xệch xệch ra phía cửa, nếu ko nhỡ ai lấy mất thì sao nhỉ…thời buổi bây giờ ko nhanh chân là bị cướp mất cơ hội.

 Mình được cái là dẻo miệng nên ai cũng si mê mình lắm cơ, ở lớp không những cô Trang, cô Thu mà các cô ko dạy mình cũng phải phát rồ vì mình í hihi…sát gái từ bé thế này cũng mệt phết nhỉ.. 

Về cân nặng và chiều cao thì mẹ mìn lâu không cân đo đong đếm gì cả vì vậy mình áng chừng khoảng 13-14kg, cao từ 86-89cm gì đó, chưa ăn được nhiều cơn nên thực đơn chủ yếu vẫn là cháo, trộm vía là mình ăn cũng nhanh và nhiều nên mẹ mìn cũng tạm hài lòng…

 Đối với bố mẹ mình thật là đặc biệt, trước khi mình đến bên mẹ, bố mẹ mình đang trong giai đoạn sóng gió, mẹ thì chán nản nên làm bố thất vọng, rồi họ không hiểu nhau, không tìm được tiếng nói chung, tuy không xảy ra tranh cãi, nhưng khoảng lặng đấy có lẽ còn đáng sợ hơn nhiều. Và mình đến bên mẹ mình thật bất ngờ, ngay lúc đấy bố mẹ đã xác định lại là phải cố gắng hơn nữa trong việc dựng xây tương lai cho một gia đình nhỏ, phá thì dễ chứ để duy trì và phát triển thì cần nỗ lực, cố gắng kèm theo rất nhiều sự yêu thương, chia sẻ và hy sinh nữa. Thế nên mình đã ra đời trước 10 ngày dự sinh và khóc oe oe đúng vào ngày cưới của bố mẹ đấy, niềm vui và hạnh phúc như được nhân lên rất nhiều lần phải ko nào…

 Bây giờ thì cùng thổi nến với mình nào 

IMG_2090

Mình rất phấn khích với màn thổi nến này 

IMG_2096

Dù vậy mình thổi ko ra nhiều hơi mà ra nhiều nước bọt, mà lửa gặp nước thì cũng phải tắt điện thôi chứ cần gì phải gió

 
IMG_2100
IMG_2102

Mình cũng rất thik ăn bánh kem

 
IMG_2111
 

Trong khi mình háo hức chờ đợi mum mum thì có kẻ lợi dụng và cũng háo hức ko kém với những món quà của mình.. 
IMG_2113
IMG_2115
IMG_2117
Mình ăn trông mình tự lập không, mặc dù thế người mình lấm lem nhem nhuốc bánh kem hehe..
IMG_2121
IMG_2125
IMG_2131
IMG_2130
Anh Bi và chị Bống
IMG_2134
IMG_2135
IMG_2138
IMG_2147
IMG_2148
IMG_2152
IMG_2154
IMG_2163
IMG_2076
Ở trên lớp cũng được các bạn hát chúc mừng háp pì bớt đây tu iu…ngày trước mình hay xưng là Trí nhưng giờ mình lại thik cái tên Leo hơn rồi: hôm nay là sinh nhật Leo đấy, Leo học trường săn au ơ (sunflower)
IMG_2059
IMG_2055
IMG_2056
Chả hỉu sao cái mặt mình bí xị thế này nhỉ hihi..
IMG_2052
Các bạn ăn miệt mài yêu xế
IMG_2054
IMG_2045
IMG_2046
Mình có bạn gái nữa cơ nhé, bạn í xinh nhờ
IMG_2043
IMG_2041
IMG_2038
Mình gần bé tuổi nhất lớp đấy
IMG_2039
IMG_2036
IMG_2034
IMG_2027
Với cô Trang iu quý
IMG_2026
IMG_2018
IMG_2016
Thiên thần ngủ trưa nè
IMG_2009
Chúc con trai lên 3 thật khỏe mạnh, ngoan ngoãn và học giỏi nhé