Với lời hứa sẽ update blog thường xuyên và để đánh dấu những
ngày nắng mẹ mần luôn 1 phát nhá há há…
Thực sự là thời điểm này mẹ rất bận, nhưng mà lòng mẹ lại
nặng trĩu, nguyên nhân thì cũng từ mẹ mà ra thôi, nên mẹ cũng chả dám than thở
cùng ai. Lần đầu tiên trong đời mình đã khóc ở một nơi mà đáng nhẽ không bao
giờ được khóc, mẹ đã không thể kìm chế được cảm xúc của mình. Có lẽ sau lần
khóc đấy con người mẹ có khác đi chăng???
Dẹp chuyện không vui sang một bên để mẹ kể chuyện của các
con nhé.
Về Bống thì sau rất nhiều ngày mẹ thả cho vui chơi thỏa thik
chả ngó ngàng tới bài vở nên quên rất nhiều, chữ thì xấu vì không chịu luyện
viết. Thế nên từ nay sẽ chăm chỉ học tập vào con gái nhé.
Chủ nhật vừa rồi ngồi dạy Bống đọc, đang đánh vần, giọng mẹ
không khác gì giọng mụ phù thủy:
Bống ơi,
con đánh vần nhanh lên, sao lại quên chữ rồi, chữ này là chữ gì, chữ gì mà có
dấu chấm ở trên đầu. Leo đang chơi tự nhiên hóng hớt:
chữ i, chữ gì hả Leo? Chữ i, đâu đâu, chữ i đâu? i đây (chỉ
đúng chữ i)
thế chữ ô đâu ô đây (lại
chỉ đúng chữ ô)
đến nước này tưởng
con biết chữ thật nên lại hỏi tiếp
thế chữ o đâu? chữ a đâu? chàng ta chỉ lung tung thế là tẽn tò
vì cái tội hay ăn dưa bở hehehe…
Cả nhà đang ngồi xem Bài hát yêu thik, mẹ bảo:
Cái cô kia, chả có eo ót gì mà cũng đi nhảy
phụ họa, Bống thắc mắc Mẹ ơi thế con có eo không, có con thì rất là eo, trông con giống Hoàng
Thùy nếch tốp mô đờ í, thế còn mẹ mẹ có
eo không, mẹ thì eo bánh mì con ạ, thế
em Leo thì eo gì hả mẹ, Leo eo bánh bao ha ha nói đến đây cả nhà cười
ngất
Thế
cô Hồng thì eo bánh quy à, còn dì Tuyết eo gì eo gì…đấy ở nhà cũng vui
ra phết ấy chứ..
Chàng Leo thì dạo này đã có thể hát trọn một bài hát nào đấy
ngắn ngắn chứ không còn hát vài câu nữa, còn thì thấy người ta hát là hát vuốt
đuôi, thậm chí bài mới nghe cũng thế, đoán được lời cuối câu hát cơ đấy. Đang
chơi toát mồ hôi liền chạy lại
mẹ ơi toát hêt mồ hôi rồi, mẹ lau lưng cho
con. Dạo này bắt đầu bướng rất bướng luôn, ở nhà không chịu ngủ trưa,
tối mải chơi nên đi ngủ rất muộn, mọi người lên giường tắt hết đèn rồi mà vẫn
đồ
chơi của con đâu rồi, mẹ bật điện sáng đi, xếp hình của con đâu rồi, cẩu xúc
của con đâu rồi, tất của con đâu rồi sau đấy thì gào khóc, rồi đến màn
quát tháo, đánh đòn có khi phải đến cả gần tiếng sau mới ngủ haizz…Chả nhẽ vừa
SN 2 tuổi xong đã khủng hoảng tuổi lên 3. Ko chịu uống thuốc thì đánh trống
lảng cực kì siêu, đến lúc bị đòn đau lại đòi cầm uống và dùng tiểu xảo, uống ít
một rồi nhè ra môi, nếu không tinh thì chỉ nghĩ là bị dính môi dính mép tí xíu
và lấy khăn mà lau thì coi như ko được tí thuốc nào vào bụng luôn. Mà bây giờ cũng học đòi vẽ vời nên khổ thân các bức tường trong nhà mình lắm, trông đến là thảm hại, tương lai Leo sẽ là thảm họa của nền hội họa nước nhà. Những lúc ngoan chàng nhận là ngoan, còn khi chàng hư thì chàng lại không nhận là mình hư đâu:
Leo không hư đâu, leo ngoan rồi. Làm sai cái gì, hoặc đánh mẹ, cấu mẹ xong là lao lẻo cái mồm
con xin lỗi mẹ. Muốn chàng nói những lời đường mật thì phải mớm như mớm cung í:
Leo yêu ai? Leo yêu mẹ Hà, yêu ai nữa? yêu bố Kiểm, yêu ai nữa? yêu chị Bống...
Trong lúc công việc mẹ đang cần kíp thì chàng lại lăn ra
sốt, ho, mà lần này sốt nằm li bì nên mẹ sợ quá, đến nỗi dán cao hạ sốt mà còn
không phải ứng gì, thế nhưng sáng hôm sau hết sốt con dậy, con lại tỉnh táo và
chơi bình thường, nghịch ngợm phá phách nên mẹ cũng đỡ lo, hôm nay con lại đến
lớp bình thường (trộm vía mau mau khỏi con nhé).
Chị Bống thì lúc thik nghề tạo mẫu tóc, lúc thì thik làm
nghề vẽ tranh, lúc lại thích đi múa…túm lại việc lựa chọn nghề nghiệp của chị
chỉ mang tính nhất thời bồng bột thôi. Thik mẹ mua váy bale cho thì tuyên bố
sau con đi múa, muốn mẹ mua bút tô màu thì lại thích làm nghề vẽ tranh. Chủ nhật vừa
rồi lại lôi bút ra tô vẽ rồi hỏi mẹ:
mẹ ơi, thế có nghề nào vẽ tranh không, nếu có thì con
sẽ làm, có; nhưng nghề này lúc
sống không có tiền đâu, đến lúc chết may ra mới bán được tranh, giống ông họa sĩ
người Hà Lan Van gốc í, cả đời ông í khi còn sống bán được duy nhất một bức tranh
“vườn nhỏ đỏ”, mãi đến khi ông ấy chết đi thì tranh của ông mới được đánh giá cao
và đến bây giờ có bức bán tới hàng chục tỷ, bằng cả con siêu xe gì gì mà bố Kiểm
vẫn thik đấy con ạ. Mà ông í còn tự cắt tai của mình đi đấy, con có dám cắt tai
hoặc cắt mũi của mình đi không??? Mẹ nói một thôi một hồi thì nàng cũng
chẳng còn chú í tới cái nghề vẽ tranh vẽ nghệ gì nữa rồi…
Còn đây nếu sau này con là họa sĩ hay không cũng không quan
trọng, mẹ cũng sẽ giới thiệu những bức vẽ của con ở đây nhé, còn rất rất nhiều bức
tranh đẹp và không đẹp mà mẹ không lưu giữ được cho con vì có cái vẽ xong bị em
Leo xé, có lúc thì con vứt lung tung, nhàu nát, vứt vào sọt rác, đi là bị lãng quên luôn..
Những bức này con vẽ hôm chủ nhật 04/03/2012
Còn đây là những tác phẩm đầu tay. Những ngày đầu cầm bút con vẽ được con Gà như thế này, mẹ mừng quá đi mất, đấy là lúc con học những ngày cuối của lớp mẫu giáo bé, vẽ lung tung các con vật như thế này, cá là được vẽ nhiều nhất, chắc tại dễ vẽ
vẽ nhà cao tầng này, ặc ặc, nét vẽ không quan trọng bằng suy nghĩ của nàng, nàng mơ ước về ngôi nhà cao tầng này, đối với nàng được ở nhà cao tầng là rất sướng và rất giầu.
Vẽ đàn lợn, với lông mi rất dài, với những bức vẽ đầu tay này mẹ cũng chả nghĩ sau này còn dám tuyên bố "sau này con làm nghề vẽ tranh"
Vẽ công chúa, chết sặc với bức tranh này mất!!! có ai nhận ra chân dung mình trong đấy không ạ
bắt đầu vẽ lên tay hơn rồi đây
Đây là một trong những bức ảnh hiếm hoi con vẽ về gia đình mình, mà bố thì mặc váy còn mẹ thì giống bà quá, mà sao 4 người lại cách xa nhau, cái này phải yêu cầu vẽ lại thôi