Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

VUI TRUNG THU 2011

Trung thu năm nay trăng không sáng như câu thơ "trung thu trăng sáng như gương", trời thì lúc mưa lúc nắng. May mà 2 bạn Bống và Leo có lịch đón trung thu vào thứ bảy cùng công ty bố Kiểm chứ đợi đúng rằm mưa tầm tã cả ngày thì đúng chỉ có khóc như mưa hehee...Hai bạn có một tối trung thu tưng bừng tại KS Tây Hồ, các con tha hồ hát hò, chơi trò chơi và nhận được thật nhiều quà, mẹ không chụp được nhiều ảnh vì còn phải trông em Leo...

Năm nay Bống lớn hẳn nên cũng đỡ nhút nhát, chị nhảy cả lên sân khấu để hát hò và có mặt trong hầu hết các trò chơi..

IMG_9798


IMG_9803


IMG_9774


IMG_9761


Em Leo chỉ thích bóng, bóng là mối quan tâm hàng đầu và xuyên suốt, các trò chơi, hát hò và chia quà đối với em chỉ là tầm phào, đá bóng đê....hêhee....

IMG_9755


IMG_9754


Trước đấy, vào buổi chiều mẹ cho 2 chị em đi siêu thị, và hình ảnh siêu mẫu tương lai đây!!!

IMG_9564


                    
IMG_9568


                    
IMG_9569


                    
IMG_9571


                    
IMG_9572


                    
IMG_9570


                    
IMG_9574


     
IMG_9573


                    
IMG_9576


                    
IMG_9577


                    
IMG_9575


                    
IMG_9578


                    
IMG_9579


                    
IMG_9580


                    
IMG_9581


                    
IMG_9582


                    
IMG_9586


                    
IMG_9587


                    
IMG_9590


                    
IMG_9594


                    
IMG_9595


Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Cuộc chiến chưa có hồi kết!!!

Hôm trước, bà chị đang chuẩn bị múc thìa sữa chua đầu tiên lên miệng thì ông em lăn xả vào giật phắt lấy (như kiểu ăn cướp) rồi ném toẹt xuống đất (không ăn được thì đạp đổ đây!!)..tiếp nhá...bà chị xông vào đánh bộp vào mặt ông em, tưởng ông em sẽ khóc òa...không đâu ná...ông í phản ứng rất nhanh giơ tay oánh thật lực vào mặt bà chị không chỉ một lần mà 2..3.. lần liên tiếp và nếu không có sự can thiệp kịp thời là sẽ có đầu rơi máu chảy...

Lần đầu tiên ông em bị phạt với hình thức úp mặt vào tường, lúc đầu ổng tưởng đây chỉ là trò chơi chứ nên vẻ mẹt còn hớn hở lắm, cứ quay ra quay vào, nhưng mà gặp phải khắc tinh tinh là bố Kiểm, phạt cho ra trò...một lúc sau ổng mới khóc toáng lên như kiểu oan ức lắm í..cầu cứu mẹ không được quay sang cầu cứu bà...nhìn bộ mặt rõ đáng ghét chưa...

Mẹ rất rất là stress cái vụ 2 chị em mình thích oánh nhau. Em thì đành hanh còn chị thì không nhân nhượng em một tẹo nào, haizzzzzz, không biết xử trí sao đây! Đây đúng là cuộc chiến chưa có hồi kết, hi vọng bằng nhiều cách kết hợp giáo dục, thuyết phục, chế tài...cuộc chiến này sẽ dần dần kết thúc theo thời gian!!!














Ông em được 18  tháng rưỡi rồi mà bây giờ tính tình thay đổi hẳn, bắng nhắng, nhí nhố, toàn trêu bà chị đanh đá cho bả khóc rồi chu mỏ ra nhại êh...êh....

148150_1604359746297_1155235875_31606613_5081738_n

Là công cụ để mẹ sai vặt như lấy hộ điều khiển ti vi, quạt, điều hòa...phân biệt rõ ràng cái nào ra cái đó, không nhầm lẫn tẹo nào...và cũng tự biết sử dụng mấy cái này nhưng chỉ bật và tắt là chuẩn còn đừng sai chuyển kênh hay làm gì vì bạn ấy sẽ bấm lung tung hết
...thích cầm điều khiển bấm sang chế độ tivi làm nó kêu sèo sèo là cười như địa chủ được mùa


73968_1604352266110_1155235875_31606577_3470975_n

18 tháng rưỡi gần như không còn phải đóng bỉm đêm nữa (mà có đóng thì nhỡ tỉnh dậy là bắt tháo ra cho bằng được rồi mới ngủ tiếp) nhưng ban ngày thì vẫn chưa nói không với tè dầm và ị đùn được...đôi khi buồn thì tự chạy vào nhà tắm và tự
xi..xi....phần lớn thì cứ tự nhiên thôi..mà làm sao hoãn được cái sự sung sướng này được chứ Leo nhỉ...nếu nhỡ cho ra quần rồi là hét toáng lên...và nếu phân có rơi rụng nơi đâu cũng chỉ tận nơi tận chốn hehe..

Tính em sạch sẽ từ bé nên ý thức được rằng tè dầm là phải lấy giẻ lau cho nước đái bẩn đều cả một đám mới thôi, may mà ị đùn thì chỉ đứng chỉ chứ không lấy giẻ lau


Em rất thích ném đồ, cái gì ở trên tay cũng ném không loại trừ bất cứ thứ gì từ đồ chơi, điện thoại, điều khiển, cốc chén...cái bệnh này duy trì tứ lúc biết cầm nắm đến tận bây giờ chưa thấy thuyên giảm. Một lần lúc mới biết đi, em ném bóng chui vào gầm giường nên cầu cứu mẹ, mẹ giả lơ như không biết để xem em sẽ làm gì..dáng em liêu xiêu chạy ra ngoài rồi lại liêu xiêu chạy vào với cái gậy ở trên tay mặt rất hớn hở rồi ngồi tụp xuống huơ huơ gậy vào gầm giường để gẩy quả bóng ra...cái mồn mẹ lúc đó chỉ biết há hốc ra thôi....

Em ku dường như là người chăm chỉ nhất nhà, nếu Bống để đồ chơi bừa bãi là em sẽ dọn hộ, vứt quần áo bẩn Bống thay ra vào giỏ...quyet nhà, lau nhà, lau bàn ghế, giặt quần áo, nhặt rau...dường như việc nội trợ đối với em là chuyện nhỏ và sau này nếu em có làm hộ vợ em thì mẹ Hà cũng đừng có xót xa như ai nhé...hehehe...

Nếu bố phạt em, em cũng sẽ ghét bố, đứng sau lưng bố em bặm môi lại Gzừ..Gzừ...đến lúc bố quay lại thì gương mặt biểu cảm kia xoay 180 độ hề...hề...hề...mắt tít vào không còn nhìn thấy lòng đen lòng trắng nữa ạ...

Như vậy, về mặt phát triển ngôn ngữ thì hơi chậm, phát triển vận động thì ok leo trèo, chạy nhảy suốt ngày không biết mệt, nhận biết thế giới xung quanh cũng ok...nhưng có một điều em làm mẹ buồn là em ăn được uống được mà không thấy lớn, không khéo rơi vào nguy cơ thấp còi thì chít....

Hôm qua em quấy mẹ khi mẹ đang rửa bát nên mẹ vứt cho em một cái bình nước có ống hút và một cái cốc bằng inox, em dốc mãi bình nước đổ vào cốc mà nước không chảy ra, tức mình em rít một ngụm rồi nhổ ra cốc...cứ thế cho đến khi chán thì ném cốc choang một cái, nước + nước bọt bắn tung tóe...

Mẹ sẽ cố gắng ghi lại những vụn vặt của các con, hy vọng sau này sẽ là tài sản vô giá cho Bống và Leo nhé
!!

Mong các con khôn lớn từng ngày!!!




Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

GHEN & NHĂN 2

Lại là chủ đề GHEN, mà ghen thì đúng là NHĂN thật.

Ra đường thì hòa hoa, phong độ, ăn nói nhẹ nhàng dễ nghe, lại có cái tài buôn Chứng, còn biết chơi cả "Tiền tệ Fx" nữa, túm lại là chàng biết đầu tư trong và ngoài nước, thế mới thấy chàng oai đến lạ!!!

Rồi chàng lại làm việc trong một môi trường mà có thể nói chàng là mì chính cánh, phòng chàng có 10 bông hoa, có mỗi chàng là Ong, nói đúng hơn phải là Ong chúa ấy chứ. Trong mắt các bông hoa kia, chàng của mình mới lung linh làm sao, hoa có chồng thì bảo sướng nhất vợ K, còn hoa chưa chồng thì coi như mẫu hình để tìm kiếm đối tác, hoa ấy không ngần ngại bảo rằng chàng K nhà mình trông còn ngon hơn cả Nam vương Tiến Đoàn...haha...

Đến nỗi, sự thần tượng của các nàng hoa ấy thể hiện như thế này cơ ạ...


 
(Cái này mình kiếm được trong face book của các nàng hoa ấy)
Các hoa ấy cứ tha hồ mà chọc ghẹo nhau như thế đấy! Có đáng để mình NHĂN không nhỉ???
Các nàng ấy không biết rằng, ở trong chăn mới biết chăn có rận đó ah.

Nếu chàng đi uống bia, chàng sẽ không gọi về nhà đến nỗi mình phải gọi hỏi xem đang ở đâu, chàng bảo ngồi với anh em lát nữa về. Mình cho đến vài cái lát nữa mà vẫn không về thế là lại alo, anh chưa về ah, uh uh ..lát nữa ..lát nữa nhé...12h đêm: mình đã ngủ ngon (mình còn phải ngủ để lo cho con mình chứ, ốm ra đấy thì chết..) mẹ chàng gọi mình dậy bảo gọi cho nó xem sao vẫn về chưa, lại alo, chưa kịp nói gì chàng đã: em à, có gì không; Có gì không..., mấy giờ rồi mà còn chưa về...rụp....tò te tí...

Chàng về nhà nhé, mặt hằm hằm : từ nay anh mà đi đâu đừng có lèo nhèo như thế nhé...

Đấy, gọi nhiều thì bảo là lèo nhèo, chồng đi nhậu 12h đêm chưa về vợ phải không được ngủ và đợi chàng về thì mới là quan tâm tới chàng và yêu chàng.

Chẳng biết mình có sướng không khi tinh hoa thì phát tiết ra ngoài còn.......thế là đời lại NHĂN thôi....hu...hu..

Thế mà nhiều khi vẫn yêu cái NHĂN ấy lắm cơ
!!!!!


/blog?MjAxMC8xMC8yNC84LzMvInagaMEODNiNWZkZTllNGVjM2NiNmY5ZTdmOWFkMTJiNzhjZjmUsICdUngWeBXAzfEZvInagaMEmUsICmV2ZXIgSW4gTG92ZXxLZW5dUngeSBHfDF8Mg" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" height="100" width="360">

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Nhăn

Nhiều khi sao mà cứ phải nhăn!! Không nhăn sao được khi làm việc với thuế chứ.

Chiện về cái hóa đơn mới thế này này:

Đầu tiên là phải hủy hóa đơn: làm các thủ tục xong xuôi hết rồi, mang đi nộp
Thuế : em ơi sai mẫu mang về làm lại.
Nó: Thế sai cái gì hả chị
Thuế: em không làm cái khung: "Mẫu....ban hành kèm theo thông tư 153/2010/TT-BTC..."
Nó: em nghĩ cái đấy chả quan trọng, quan trọng là nội dung em làm đúng là được mà.
Thuế: về làm lại đi
Nó: Tiu nghỉu

Ngày hôm sau lên tiếp, nhìn thấy đơn vị khác làm giống mình hôm qua, nó hớn hở bảo sai mẫu rồi về làm lại đi, nó không tin mang vào và nó nộp được chả sai mẫu tẹo nào!!! ôi trời ơi ngất mất.

Bây giờ là thông báo phát hành hóa đơn:

Lên thuế lần 1: Sai mẫu, phải làm mẫu 12 cột chứ không phải 10 cột.

Lần 2: 03 XKNB3/001, sai mang về không được cách mà phải liền như thế này 03XKNB3/001

Lần 3: Em ơi, mẫu của em lại sai, không có cộng hòa XHCN VN, lần này thì nản thật (ở Đống
Đa, Thanh Xuân ...vẫn nộp được mà không cần cộng với hòa chi hết)

Lần 4: Quá 10 ngày mang về (cái này tại nó, vì nhớ sửa ngày phát hành nhưng không sửa ngày lập biểu) hic hic

Cuối cùng cái mẫu hóa đơn của nó nát bét vì dấu giáp lai.

Lúc mà cái mặt nó nhăn, thuế bảo là đừng có nhăn, nhăn là chị bực đấy, nó bảo em nhăn vì em và em cũng bực lắm

Đời đúng thật là nhăn!

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

GHEN

Tự dưng mấy hôm trước chồng mình lầm lầm lì lì, về nhà không nói với vợ câu nào, hỏi đến thì trả lời cứ nhấm nha nhấm nhẳng, vợ tưởng có chuyện gì, gặng hỏi cũng không thèm trả lời. Hay thật đấy, tự dưng lại đi giận mình chứ, nhưng mình mặc kệ, mình có làm gì đâu nhờ...Hóa ra là chồng mình GHEN, mà cái sự ghen cũng lạ lắm, thấy vợ có quần áo mới cũng ghen, thấy vợ đi làm về muộn hay làm thêm chiều thứ 7 cũng ghen, lại còn bẩu với mình là đọc báo mạng bây giờ đàn bà ngoại tình kinh lắm. Mình không có thói quen dùng nước hoa, thế mà có hôm về thấy chồng hậm hực sao anh thấy có mùi nước hoa, lạ thật? sao thế nhỉ? mình có dùng nước hoa đâu, mà mình cũng có ngửi thấy mùi gì đâu nhỉ! Ngồi lục lại trí nhớ xem hoạt động nào trong ngày mà dính tới nước hoa, à, có lẽ ngủ trưa với chị Liên đây, để hỏi xem chị thế nào! Hôm sau đi làm, vừa đến văn phòng: Chị liên, hôm qua chị có xịt nước hoa không? chị Liên: có, nhưng mà mùi nhẹ lắm, nước hoa Pháp xịn đấy! Trời ơi, thảo nào, chị là thủ phạm làm chồng em ghen đấy. hehe...Buồn cười quá, mình đoan chính như thế này, lại yêu chồng như thế, mà cũng có xinh đẹp gì cho cam, ngoại tình cũng phải thế nào chứ nhỉ. Nhưng mà yêu thì cứ ghen thôi, lại còn lý luận vợ là cơm nguội nhà ta, nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng...pó tay..
Dù sao cũng thấy vui vui vì chồng ghen, ghen có nghĩa là yêu, cứ tự du lòng mình thế!!!!!!!!

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

happy birthday to my love!!


Hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại, ngày mà 31 năm trước ở một làng quê Nam Định, có một cậu bé cất tiếng khóc chào đời, Bà nội đặt tên cho cậu là Hoàng Trọng Kiểm (một cái tên cũng khá độc và hiếm bị đụng hàng). Cậu được sinh ra trong niềm yêu thương của mọi người vì cậu là cháu đầu lòng lại là đít nhôm của ông bà nội - thế mới biết cậu quan trọng như thế nào rồi đấy? Nghe mẹ kể lại rằng, lúc cậu được 1 tuổi, vì muốn mua cho cậu một cái xe cút kít mà bà nội bắt mẹ cậu phải bán nửa tấn thóc, trong khi thời đó gạo không có đủ để ăn, cơm phải độn ngô, độn sắn...

Rồi cậu cũng lớn lên từng ngày, như bao đứa trẻ nông thôn khác, cậu vừa đi học vừa phụ giúp cha mẹ việc nhà, chăn bò, nuôi ngan, nuôi vịt...cậu cũng nghịch ngợm với những đứa trẻ cùng trang lứa nhưng cậu vẫn là một con ngoan trò giỏi của gia đình và nhà trường.
Những năm học cấp 3, cậu gần như không giúp được gì cho cha mẹ những công việc nhà nông mà tập trung vào việc học. Cha mẹ cậu cũng vất vả lắm, mẹ thì đi bắt cua, cha đi thả lưới đêm đế bán kiếm chút tiền cho cậu đóng tiền học thêm, thỉnh thoảng mua bồi dưỡng cho cậu vài hộp sữa tươi (thời đó sữa quý lắm). Cậu học miệt mài nên dù có được cha mẹ chăm chút thế nào thì vẫn cứ gầy, ở quê người nào vừa gầy vừa cao thì hay bị trêu là "Cao như cái sào chọc...." (cậu cao 175cm, nặng năm mươi mấy kí lô.... thui).

Thế rồi cậu cũng đỗ đại học, ra trường và đi làm, trải qua vài mối tình rồi cũng kết một nàng và rước nàng về dinh. Nàng là bạn học cùng trường đại học với cậu, nàng chẳng xinh đẹp gì, cũng không khéo léo chỉ được cái tốt tính và dễ gần đôi khi dễ dãi, xuề xòa...để tuân thủ quy luật bù trừ (cậu hơi khó tính và gia trưởng một chút - con trưởng mà).

Bây giờ cậu đã 1 vợ và 2 con rùi, có nếp có tẻ nên đã lên chức ông xã của nàng, và cũng đúng vào ngày này, ngày sinh nhật lần thứ 31, niềm vui như được nhân đôi khi ông xã được support lên một vị trí cao hơn, hơn ai hết bà xã là người vui nhất "Chúc ông xã tuổi mới thật nhiều niềm vui, hạnh phúc và thành đạt! cả nhà ta cùng yêu thương nhau nhiều hơn nữa nhé!" 

Tặng xã bài thơ này:

Thơ tình kế toán

Yêu em, anh chấp nhận đầu tư dài hạn
Dẫu biết mình tài sản chẳng hơn ai
Phải bổ sung bằng nguồn vốn đi vay
Chỉ mong được có em trong vòng tay duyên Nợ
Ta quen nhau cũng gần hai niên độ
Biết bao nhiêu nghiệp vụ đã phát sinh
Tình yêu đâu là tài sản hữu hình
Mà sao cứ hao mòn theo năm tháng

Ta gặp nhau trong mỗi kỳ kế toán
Cứ ngỡ tình mình lãng mạn quá đi
Gặp thường xuyên, anh sợ khoản phải chi
Mà định kỳ em lại không đồng ý

Em đâu hiểu cùng tình yêu còn song hành tình phí
Anh phải hạch toán làm sao cho hợp lý cả hai bên

Xa em rồi anh mới lại hiểu thêm
Đường đến tim em phải dự phòng đau khổ
Để có tình yêu đôi khi đành chịu lỗ
Nhưng tình yêu đâu phân bổ được nhiều lần

Đến bây giờ anh vẫn mãi phân vân
Không hiểu tình yêu có cần tìm nguyên giá
Nỗi đau kia có thành Nợ mà anh phải trả
Xin để anh kết chuyển hết vào tim

Em có về xem lại nhật ký chung
Kỷ niệm một thời ta cũng nhau ghi sổ
Anh dự toán tình ta không dang dở
Em thì thầm: "Đừng ghi đỏ nhé anh!"

Thư tình anh bản báo cáo mong manh
Anh trao vội không thuyết trình gì cả
Bởi anh nghĩ ta không còn xa lạ
Chế độ hiện hành đã nói hộ lòng anh

Những lời yêu thực tế đích danh
Những tâm sự bình quân anh nói được
Những ước mơ nhập sau mà xuất trước
Em mỉm cười ghi nhận hết lòng anh

Còn nhớ không em những buổi chiều
Những chiều mưa chứng từ nào tả xiết
Lời nồng nàn anh trao em chi tiết
Thật dịu dàng em tổng hợp hết tình anh

Em trở về nhận lại vốn liên doanh
Kiểm kê lại những lần anh sơ ý
Kỷ niệm dẫu thừa xin em đừng xử lý
Để anh mãi coi là chi phí dở dang...