Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Cô bé quàng khăn đỏ

Tối nào Leo cũng đòi mẹ kể chuyện "mẹ kể chuyện cô bé quàn khăn đỏ đi, mẹ kể chuyện đi...' Kể một hồi xong hỏi Leo ơi, cô bé quàn khăn đỏ đi đâu nhỉ? cô bé quàng khăn đỏ đi mua bim bim cho con, thế cô bé bị con gì ăn thịt? con vịt ăn thịt. không phải con chó gì nhỉ? con chó ị thối haha...

Thực ra anh chàng này biết quy luật 123456789, nên nếu bảo chàng đếm, thì cứ đếm đến 20,30,40...thì tự khắc chàng đếm được các số tiếp theo như 21,22,23...trong bảng chữ cái thì chỉ đúng chữ o, ô, ơ...không biết học lỏm ở đâu chứ trên lớp cô cũng đâu có dạy nhỉ???

Sang năm học mới mẹ định chuyển con sang trường công, mẹ phân vân quá, ở đây con đang được học tập trong một môi trường tốt, được cô giáo đặc biệt yêu quý và quan tâm còn chuyển sang trường công thì thuận tiện cho việc đi lại, đưa đón, mà trường công này cũng rất ok chỉ tội đông thôi, liệu con có thích nghi được không nhỉ.. còn 2 tháng nữa để suy nghĩ và quyết định thôi...khó nghĩ quá cả nhà ơi..

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Đôi dòng hi hi..

Mẹ vừa trải qua một thời kỳ tương đối là bận rộn, tạm thời mẹ có thể thở phào một chút, một chút thôi vì công việc sắp tới cũng báo hiệu rằng mẹ sẽ lại bận rộn. Thôi thì cứ rảnh lúc nào thì hưởng thụ đi thôi chứ còn gì nữa.

Trong lúc bận rộn, mẹ đã note lại vào giấy một vài điều hay ho về 2 con, nhưng khi chuyển văn phòng mẹ làm mất mất rồi, và như thế cũng có nghĩa mẹ chẳng còn có thể nhớ gì được nữa đâu ạ hức...

Mẹ note một số chuyện buồn cười của các con trong tuần vừa rồi nhé.

Chả là thời tiết cũng đã chuyển sang mát mẻ, chị Bống lại tha hồ váy vóc các kiểu, nhưng có một điều như thế thì Leo thỉnh thoảng lại bị chị cấu cho một cái vì cái tội mỗi khi chị mặc váy mà chỉ mặc quần chíp ở trong không thôi (ko mặc quần tất) là Leo lại bảo "Chị Bống cởi uồng" mặc cho chị giải thích là chị có mặc quần chíp ở trong đây này, lạ là việc này cứ lặp đi lặp lại mấy ngày hôm nay, chị Bống nói ko được tức quá cấu cho mấy phát

Đến thời điểm này cũng 25 tháng rưỡi rồi í nhỉ, mà nói nhiều quá đi mất, nói nhiều nói dai nói dài thành ra nói ngọng...người lạ mà nghe chắc phải phiên dịch thì mới hiểu được. Đam mê máy xúc quá thể đáng, về đến nhà là mẹ mở cẩu xúc làm việc đi, mở máy xúc xúc đất đổ vào xe ben đi...Bố Kiểm phải tìm những clip máy xúc ở trên utube tải về tivi để phục vục chàng chai yêu quí của mình. Mà ngồi xem thì có xem không thôi đâu Máy xúc làm việc đi, lười thế, xúc đất đổ vào xe ben đi, đấy...(giọng dài ra)...đấy...máy xúc đang làm việc đấy, xúc đất ổ vào xe ben đấy, đấy gạt đất ra đấy....Bống ngồi học không chịu được ra bịt mồn em lại thế là khóc huhu...(chị Bống đôi khi vẫn vậy, tức là xấn tới đánh luôn chẳng nói lời nào, mà đánh theo kiểu chả có thương xót đồng loại gì đâu á) đến lúc mẹ hỏi con làm gì em đấy Em nói nhiều quá con chỉ bịt mồn em lại thôi mà, con có đánh em đâu hu hu hu ...ôi các cón tôi...

Chị Bống thì bây giờ đã có ý thức được việc chi tiêu tiết kiệm rồi nhé. Hôm trước hỏi Bố ơi thế xây nhà tốn nhiều tiền lắm hả bố, bố ừ, Thế thôi con chẳng đòi mua linh tinh nữa, tiết kiệm tiền để xây nhà...kaka....

Leo thì hát hay lắm nhé, hát suốt ngày, ăn cũng hát, thuộc rất nhiều bài rồi, hát trọn bài mà ko bị thiếu từ mới siêu chứ, hát cả tiếng anh jing a bell, HPBT, ABC... đếm từ 1-20 rồi nhá à ko 19 thôi vì lúc đến 20 là hét toáng lên Tám mươi . Cãi giả thôi rồi nhé, nếu nói Leo thối chàng đốp lại luôn: Mẹ thối, bố thối, chị Bống thối đanh đá ghê chưa!!!!

Hắn chơi trò làm xiếc, 2 tay chống xuống đất, chân gác lên tường, lên ghế, lên chỗ nào cao cao có thể liền gọi "mẹ nhìn con này" eo ơi biết khoe thành tích rồi cơ đấy, làm được cái gì là tự cổ vũ bản thân ngay Đức Trí giỏi quá, Leo giỏi quá

Yêu các con chết mất, đúng là cá chuối đắm đuối vì con hehe..

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Cho một ngày nắng

Với lời hứa sẽ update blog thường xuyên và để đánh dấu những ngày nắng mẹ mần luôn 1 phát nhá há há…
Thực sự là thời điểm này mẹ rất bận, nhưng mà lòng mẹ lại nặng trĩu, nguyên nhân thì cũng từ mẹ mà ra thôi, nên mẹ cũng chả dám than thở cùng ai. Lần đầu tiên trong đời mình đã khóc ở một nơi mà đáng nhẽ không bao giờ được khóc, mẹ đã không thể kìm chế được cảm xúc của mình. Có lẽ sau lần khóc đấy con người mẹ có khác đi chăng???
Dẹp chuyện không vui sang một bên để mẹ kể chuyện của các con nhé.
Về Bống thì sau rất nhiều ngày mẹ thả cho vui chơi thỏa thik chả ngó ngàng tới bài vở nên quên rất nhiều, chữ thì xấu vì không chịu luyện viết. Thế nên từ nay sẽ chăm chỉ học tập vào con gái nhé.
Chủ nhật vừa rồi ngồi dạy Bống đọc, đang đánh vần, giọng mẹ không khác gì giọng mụ phù thủy: Bống ơi, con đánh vần nhanh lên, sao lại quên chữ rồi, chữ này là chữ gì, chữ gì mà có dấu chấm ở trên đầu. Leo đang chơi tự nhiên hóng hớt: chữ i, chữ gì hả Leo? Chữ i, đâu đâu, chữ i đâu? i đây (chỉ đúng chữ i) thế chữ ô đâu ô đây (lại chỉ đúng chữ ô) đến nước này tưởng con biết chữ thật nên lại hỏi tiếp thế chữ o đâu? chữ a đâu? chàng ta chỉ lung tung thế là tẽn tò vì cái tội hay ăn dưa bở hehehe…
Cả nhà đang ngồi xem Bài hát yêu thik, mẹ bảo: Cái cô kia, chả có eo ót gì mà cũng đi nhảy phụ họa, Bống thắc mắc Mẹ ơi thế con có eo không, có con thì rất là eo, trông con giống Hoàng Thùy nếch tốp mô đờ í, thế còn mẹ mẹ có eo không, mẹ thì eo bánh mì con ạ, thế em Leo thì eo gì hả mẹ, Leo eo bánh bao ha ha nói đến đây cả nhà cười ngất Thế cô Hồng thì eo bánh quy à, còn dì Tuyết eo gì eo gì…đấy ở nhà cũng vui ra phết ấy chứ..
Chàng Leo thì dạo này đã có thể hát trọn một bài hát nào đấy ngắn ngắn chứ không còn hát vài câu nữa, còn thì thấy người ta hát là hát vuốt đuôi, thậm chí bài mới nghe cũng thế, đoán được lời cuối câu hát cơ đấy. Đang chơi toát mồ hôi liền chạy lại mẹ ơi toát hêt mồ hôi rồi, mẹ lau lưng cho con. Dạo này bắt đầu bướng rất bướng luôn, ở nhà không chịu ngủ trưa, tối mải chơi nên đi ngủ rất muộn, mọi người lên giường tắt hết đèn rồi mà vẫn đồ chơi của con đâu rồi, mẹ bật điện sáng đi, xếp hình của con đâu rồi, cẩu xúc của con đâu rồi, tất của con đâu rồi sau đấy thì gào khóc, rồi đến màn quát tháo, đánh đòn có khi phải đến cả gần tiếng sau mới ngủ haizz…Chả nhẽ vừa SN 2 tuổi xong đã khủng hoảng tuổi lên 3. Ko chịu uống thuốc thì đánh trống lảng cực kì siêu, đến lúc bị đòn đau lại đòi cầm uống và dùng tiểu xảo, uống ít một rồi nhè ra môi, nếu không tinh thì chỉ nghĩ là bị dính môi dính mép tí xíu và lấy khăn mà lau thì coi như ko được tí thuốc nào vào bụng luôn. Mà bây giờ cũng học đòi vẽ vời nên khổ thân các bức tường trong nhà mình lắm, trông đến là thảm hại, tương lai Leo sẽ là thảm họa của nền hội họa nước nhà. Những lúc ngoan chàng nhận là ngoan, còn khi chàng hư thì chàng lại không nhận là mình hư đâu: Leo không hư đâu, leo ngoan rồi. Làm sai cái gì, hoặc đánh mẹ, cấu mẹ xong là lao lẻo cái mồm con xin lỗi mẹ. Muốn chàng nói những lời đường mật thì phải mớm như mớm cung í: Leo yêu ai? Leo yêu mẹ Hà, yêu ai nữa? yêu bố Kiểm, yêu ai nữa? yêu chị Bống...
Trong lúc công việc mẹ đang cần kíp thì chàng lại lăn ra sốt, ho, mà lần này sốt nằm li bì nên mẹ sợ quá, đến nỗi dán cao hạ sốt mà còn không phải ứng gì, thế nhưng sáng hôm sau hết sốt con dậy, con lại tỉnh táo và chơi bình thường, nghịch ngợm phá phách nên mẹ cũng đỡ lo, hôm nay con lại đến lớp bình thường (trộm vía mau mau khỏi con nhé).
Chị Bống thì lúc thik nghề tạo mẫu tóc, lúc thì thik làm nghề vẽ tranh, lúc lại thích đi múa…túm lại việc lựa chọn nghề nghiệp của chị chỉ mang tính nhất thời bồng bột thôi. Thik mẹ mua váy bale cho thì tuyên bố sau con đi múa, muốn mẹ mua bút tô màu  thì lại thích làm nghề vẽ tranh. Chủ nhật vừa rồi lại lôi bút ra tô vẽ rồi hỏi mẹ: mẹ ơi,  thế có nghề nào vẽ tranh không, nếu có thì con sẽ làm, có; nhưng nghề này lúc sống không có tiền đâu, đến lúc chết may ra mới bán được tranh, giống ông họa sĩ người Hà Lan Van gốc í, cả đời ông í khi còn sống bán được duy nhất một bức tranh “vườn nhỏ đỏ”, mãi đến khi ông ấy chết đi thì tranh của ông mới được đánh giá cao và đến bây giờ có bức bán tới hàng chục tỷ, bằng cả con siêu xe gì gì mà bố Kiểm vẫn thik đấy con ạ. Mà ông í còn tự cắt tai của mình đi đấy, con có dám cắt tai hoặc cắt mũi của mình đi không??? Mẹ nói một thôi một hồi thì nàng cũng chẳng còn chú í tới cái nghề vẽ tranh vẽ nghệ gì nữa rồi…
Còn đây nếu sau này con là họa sĩ hay không cũng không quan trọng, mẹ cũng sẽ giới thiệu những bức vẽ của con ở đây nhé, còn rất rất nhiều bức tranh đẹp và không đẹp mà mẹ không lưu giữ được cho con vì có cái vẽ xong bị em Leo xé, có lúc thì con vứt lung tung, nhàu nát, vứt vào sọt rác, đi là bị lãng quên luôn..
Những bức này con vẽ hôm chủ nhật 04/03/2012

Picture 320
Picture 295
Picture 294
Picture 293
Picture 289
Picture 286
Picture 285
Picture 284
Picture 280
Picture 291


Còn đây là những tác phẩm đầu tay. Những ngày đầu cầm bút con vẽ được con Gà như thế này, mẹ mừng quá đi mất, đấy là lúc con học những ngày cuối của lớp mẫu giáo bé, vẽ lung tung các con vật như thế này, cá là  được vẽ nhiều nhất, chắc tại dễ vẽ


Picture 298
Picture 329


vẽ nhà cao tầng này, ặc ặc, nét vẽ không quan trọng bằng suy nghĩ của nàng, nàng mơ ước về ngôi nhà cao tầng này, đối với nàng được ở nhà cao tầng là rất sướng và rất giầu.


Picture 330


Vẽ đàn lợn, với lông mi rất dài, với những bức vẽ đầu tay này mẹ cũng chả nghĩ sau này còn dám tuyên bố "sau này con làm nghề vẽ tranh"


Picture 304
Picture 314
Picture 310
Picture 312


Vẽ công chúa, chết sặc với bức tranh này mất!!! có ai nhận ra chân dung mình trong đấy không ạ



Picture 308


bắt đầu vẽ lên tay hơn rồi đây


Picture 300
Picture 328
















Đây là một trong những bức ảnh hiếm hoi con vẽ về gia đình mình, mà bố thì mặc váy còn mẹ thì giống bà quá, mà sao 4 người lại cách xa nhau, cái này phải yêu cầu vẽ lại thôi




Picture 309

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Nhân ngày 29/2/2012

Hôm nay là ngày mà những 4 năm nữa mới lặp lại, thế nên không cần có sự kiện gì mình cũng viết một bài. Thực tế là những lúc buồn mình lại có nhiều cảm xúc để viết lách hơn. Bây giờ mình trộm vía là đang cảm thấy hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống thế nên mình chẳng buồn muốn viết gì cả, thậm chí mình còn đình đóng của bỏ hoang cái nhà này nữa cơ.  Nhiều lúc mình hâm lắm, sáng nắng chiều mưa trưa sương mù, chả thế mà hôm nay đã hẹn mấy em đi lẩu ếch đến phút chót lại cen sồ...

Cũng tại vì dạo này được xã chăm chút yêu chiều hơn, ngày va lung tung còn nhắn tin chúc mừng vợ, hơn nữa vợ nhờ làm gì là sẵn sàng mà không làu bàu như xưa nữa, đáng nể nhất là vụ ở nhà 2 ngày trông Leo ốm, hi hi cái vụ này làm mình ngạc nhiên không hiểu vì sao luôn à nha..lại còn chăm về sớm giúp vợ nấu cơm và trông con nữa...Nhiều khi không cần phải biết là vì lý do gì đâu, cứ đón nhận và hưởng thụ thôi chứ nhỉ...

Tình hình là cuối năm vừa rồi nhà mình cũng chính thức chấm dứt những ngày nợ nần, năm nay cố làm để sang năm xây nhà...nói trước bước không qua cho nên chỉ nói là cố gắng thôi nha...

Là đàn bà mà, thèm nhiều thứ ẩm ương lắm, mà cứ vài ngày ngồi im không làm gì là lại muốn xì trét lắm nên là phải lượn một vòng dù chỉ để mua một cái quần tất, một cái khẩu trang hoặc lê la lẩu lủng, bún biếc một tí hí hí...Cứ ngồi im là xì trét nhá...đi siêu thị một vòng mua mấy thứ linh tinh là lại thấy tỉnh táo trở lại...ối trời chả lẽ mình mắc bệnh nhà giầu rồi hay sao ấy nhỉ...nghiện sọp ping thế chứ lị...Dạo này đang phải cai cái vụ đánh hàng, thấy cái gì cũng thik mua, mua một lúc 7-8 cái quần tất, 2-3 chục đôi tất giấy, 10 cái khẩu trang dùng dần và hệ lụy là mua nhiều vứt lung tung đến lúc cần vẫn phải đi tìm như thường....mỗi lần xà phòng khuyến mại mua luôn mấy bịch, xả vải mua luôn mấy can thế là chị em trong nhà tha hồ dùng xả láng, chả thèm đong đo, có hôm đổ nước xả vải nhiều quá phải đi gặt lại ấy ...

Phải cai thôi vì bệnh nặng lắm rồi í, hôm trước còn mua bao nhiêu đồ trên mạng nữa chứ, nhiều cái chán nên lại thấy ghét rồi, thề chả mua hàng online nữa. Mà nhé có người hồi trước vẫn trả tiền điện, internet, tiền ga hộ mà bây giờ trả cái gì xong là đòi lại tiền ngay kinh kinh...(tiền người ta còn để tiết kiệm xây nhà mà).

Con người mình cứ ì à ì ạch, hứa sửa đổi, quyết tâm sửa đổi cuối cùng mo vẫn hoàn mo, chiều nào về cũng mua cháo cho Leo chứ chả nấu nướng cho con gì cả, được cái cháo của bà ngon và đắt hàng lắm, có hôm về muộn là không còn mà mua đâu, cơ mà cũng đắt lắm, ăn cua bể 25k, tim 20k, bò, lươn, tôm..15k không kể muốn đầy đặn phải thêm tiền...mua cháo nhiều nơi thik cái bà này nhứt đấy, sạch sẽ và có tâm nữa nên đành tặc lưỡi cho nhàn thân hehe...

Tháng 2 có nhiều sự kiện với mình lắm, không kể cái ngày va linh tinh đâu nhá, nào là ngày dắt nhau vào chuồng, nào là sinh nhật Leo nữa, thế nhưng cũng chỉ biết với nhau thôi chứ cũng chả hành động gì, vớt vát được cái sinh nhật Leo. Có người nói với mình rằng: " các em đừng nghĩ là tôi thừa mà các em phải hiểu rằng như thế là em đang thiếu", cũng nên có tí chút gì để còn có cái mà nói với nhau, để sau này còn nhìn lại, chỉ cần tí chút thôi cho đỡ thiếu cũng là được rồi ai đấy nhỉ...Năm nay là năm tam tai nên thôi cẩn thận lời ăn tiếng nói không có than thở rồi vạ miệng chít.

Mình nhiều lúc cũng ẩm ương như anh blog, mình viết lên đây có lúc thì mình thích nhiều người đọc rồi chia sẻ, có lúc lại không muốn ai nhìn thấy mình...mình ơi mình cũng chạ hiểu nổi mình nữa...

Cuối cùng thì kết luận là cũng nên và rất nên chăm chỉ viết blog cho các con để sau này về già còn có cái mà nhấm nháp. Hồi vừa rồi Leo có rất nhiều chuyện hay, nói nhiều câu bất ngờ thú vị nhưng mình quên sạch chỉ vì ko có hứng viết blog, nặn mãi mới ra bài 2 tuổi rồi...có lẽ phải ghi lại hàng ngày những phát ngôn của bọn trẻ thật chứ sau này con lớn lên rồi chả còn gì để viết nữa...


IMG_9929
IMG_1977
IMG_1976
IMG_1984
IMG_1987
IMG_1994
IMG_1997
IMG_1998